Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

First time baking


Dạo nay mình dành thời gian nhiều cho việc nấu ăn tại gia , sau khi đọc một loại các bài báo về an toàn thực phẩm . Mình có cảm giác là đồ ăn mình làm ra thì lúc nào cũng vệ sinh , tươi , bảo quản tốt nên cả nhà ăn rất "mạnh" miệng và tất nhiên là ăn sao để có sức khoẻ tốt luôn là điều mình đặt lên hàng đầu . Vì chồng là người Ấn nên chế độ ăn uống trong gia đình cũng có phần đa dạng và phong phú hơn . Có bữa thì mình nấu cà ri Ấn , đồ ăn sáng Ấn , cũng có bữa mình nấu món Việt nguyên ngày . Nhưng cũng có bữa mình thay đổi khẩu vị nấu ăn món Hoa , Malay vì gia đình đang sống và làm việc ở Singapore nên mùi vị của người Sing mình đã quen và chế biến luôn tại nhà như Mee Siam , Laksa , Fried Hor Fun . Nấu tất nhiên là cực rồi đó , nhưng nghĩ đến chồng con có thức ăn "sạch" là mình rất quyết tâm nghĩ ra nhiều món mới để kích thích 2 cha con ăn uống , để có sức làm việc và học . Gần đây , Abi nhà mình rất thích món bánh mì chà bang ( Chicken Floss Bread) của BreadTak , thatch là làm luôn 1 lúc 2 ổ . Thấy con ăn ngon miệng thé mẹ vui nhưng nếu sạch sẽ và đảm bảo an toàn thực phẩm the bắt buộc mẹ phải bắt tay vào làm .
Từ trước đến giờ mình chỉ có mua bánh bên ngoài , chứ chưa hề nghĩ đến việc sẽ làm nó . Nhưng vì Abi mình lại lên google , đi nhà sách , thư viện tìm tòi công thức và cũng như cách thức nấu thế nào , háo hức mua nhiều nguyên vật liệu để bắt tay vào làm bánh . Tất nhiên là người chưa làm bánh bao giờ thì không bao giờ tránh khỏi việc thất bại , bánh bị hư . Đúng vậy mình đã không thành công ngay lần đầu , lần thứ 2 cũng chẳng khá hơn . Thắc mắc chẳng hiểu sai từ chỗ nào vì hầu như mình đã làm rất đúng theo hướng dẫn , vậy mà 2 lần bánh nướng ra bị cứng , chẳng ra cái bánh . Thế là mình chiêm nghiễm lại từng nguyên liệu sử dụng , phát hiện ra men làm bánh đã chết . Ngay lập tức hôm sau mình ra chợ mua lại men mới , tiếp tục lao vào làm . Và kết quả là bánh nướng ra có xốp mềm thật , nhưng nghe rất rõ mùi men nồng nặc . Vậy là lại thất bại . Nhưng trước giờ mình đã thích làm gì, thì dù có thất bại mình lại cố làm tiếp . Sai khi tìm hiểu mình biết nguyên nhân vì sao .


                                                             Mẻ bánh thất bại hoàn toàn

Lên kế hoạch với công thức hoàn chỉnh hơn cho lần thứ 4 , từ lúc nhào bột , ủ bột , nặn bột đến nướng bánh mình rất hồi hộp chờ đợi đứa con "tinh thần" . Và ông trời không phụ lòng người mà , lần này mình đã thành công hơn mong đợi . Bánh nướng ra rất thơm , xốp , mềm mịn không khác với bên ngoài . Chiếc bánh Matcha đã ra đời , tạo nên một bước khởi đầu đầy phấn chấn để mình có thêm động lực làm thêm nhiều mẻ bánh mì khác cho gia đình

Matcha Buns đã thành công sau 4 lần thử thách Photobucket

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Ugly Indians


Cũng may là mình có một chút tình yêu với ẤN , chứ không cái diện mà anti- Indian chắc có mình dẫn đầu quá . Sau gần 10 năm gắn bó thì đúng ngay ngày hôm nay ox mới nói đúng câu mà mình hằng mong ước "I dont think we can live in India , i will try my best to keep you here , darling" . Hỏi why thì ổng bảo về Ấn chắc ngày nào mình cũng busy fighting với Indians quá :0

Nói thật văn hoá Ấn mình còn cảm nhận được , chứ người Ấn càng đi sâu tìm hiểu thì xin lỗi chỉ một bộ phận nhỏ còn đa phần hành xử thiếu văn minh . Dù lớn tuổi cỡ nào mà không biết cách xử sự thì mình cho lên đường hết . Nghĩ sao mà cái thang máy chật , không còn chỗ nhét mà vợ chồng già người Ấn kia còn cố chen vào . Đến khi người bên trong muốn ra thì không có chỗ nên vô tình ox và Abi đẩy trolley ra trước và chỉ biết là cán trúng chân của bà vợ khi nghe tiếng bả á lên . Ox lịch sự quay lại xin lỗi . Vậy mà ông chồng muốn "pick a fight" bảo " What ... are you saying sorry only . We dont want sorry" . Miệng thí cứ la ó .Nhìn thấy ông chồng có vẻ bối rối , lúc này bà vợ như mình mới chen người lên phía trên và quay lại bảo ' Oh , you dont want sorry ah . Then "GET LOST" . Cũng may là kiềm chế được nên không dùng từ thô thiển hơn.

Ox phải "dữ" lên tí , chứ không kiểu này toàn vợ phải "dữ" thôi
Photobucket

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Christmas and new year decoration in Orchard Road


Tối qua cả nhà cùng ra khu Orchard dạo cảnh Noel mặc dù đã qua rồi, nhưng vẫn còn dư âm đâu đó nên cảnh vật vẫn lung linh và đầy ắp người dạo phố .

2 vợ chồng mới cãi nhau . Vậy mà để có shoot hình đẹp cả 2 không ngần ngại cười tươi :))


Phía bên trong cây thông là đèn chùm được kết từ những hạt pha lê trong suốt . Daddy phải nằm bẹt xuống sàn mới có thể tạo ra shoot hình này cho 2 mẹ con 


Thật ra ngay từ đầu không có ý định ra ngoài Orchard dạo cảnh , nhưng vì ông hàng xóm bảo ra đó đi xem cây thông được trang trí bằng 28,000 viên đá pha lê do công ty trang sức kim cương nổi tiếng Swarovski thiết kế . Cây thông cao đến 20m xanh pha lê trong suốt sáng bừng cả khu phố mua sắm . Mà cũng may là cả gia đình chọn trang phục xanh biển nên có những bức ảnh nhìn lung linh đẹp


Ảo thuật và xiếc đường phố đến từ Japan .Abi thích coi mấy cái show này lắm , coi say sưa và cứ hỏi tại sao lại làm được vậy . Hâm mộ nên bảo mẹ cho chụp hình với chú. Chụp xong chú bảo vào FB like cho chú nhé :))
Photobucket

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Manchuaria.... Husband's hometown

 Mình thích khung cảnh quê bình dị,  thời tiết thoáng đãng với cách hàng dừa thốt nốt cao chót vót . Mình thích được ngắm cảnh hoàng hôn trên núi gần nhà ông xã , được nắm tay anh và dạo bước trên những con đường quê thơm mùi cỏ, đất và cả mùi phân bò đặc trưng. Được ăn những món cây nhà lá vườn , được uống sữa bò tươi , được nếm mật ong nguyên chất , được uống Kalu ( rượu thốt nốt) đến nóng rừng cả mặt , được ăn bắp nướng mới vửa cắt . Nói chung về India là 2 vc chỉ thích sống gần với thiên nhiên mà thôi
 
Con đường làng rộng trải dài với nhiều cây thốt nốt


Vùng quê Manchuria nổi tiếng về dừa thốt nốt .   

Cảnh hoàng hôn trên núi đằng sau nhà ông xã



Bắp vừa cắt xong là nướng tại chỗ luôn 

Nội Abi thuê người leo lên cây lấy mật ông thiên nhiên cho mẹ xách về Sing 
Photobucket


Indian bad habits

Một điều mình không hề thích về người Ấn là thói quen sinh hoạt giờ giấc không được "bình thường" . Không được bình thường ở đây là giờ giấc hoàn toàn trái ngược với lối sống của người châu Á nói chung , người Việt nói riêng . Họ không đề ra một thời khoá biểu , mà đụng đâu làm đó. Lúc mình than phiền với xã thì anh bảo rằng đây là thói sống quen thuộc từ đời này sang đời khác , không thể vì mình mà thay đổi được. Nên số phận của mấy bạn Việt mà về Ấn chơi thì phải chuẩn bị tư tưởng là ăn uống toàn rơi vào giờ "thiêng" không đấy nhé

Các hàng quán bán đồ ăn sáng ở VN mở cửa lúc 6h , ở quê người ta còn mở lúc 5h sáng. Vậy mà các bác Ấn ( không đi làm) thì ngủ đến 9h , vào bếp chuẩn bị bữa sáng rồi dùng bữa trễ lắm là 10.30h . Giờ này gd mình ở VN đã chuẩn bị nấu cơm trưa , còn người Ấn thì ung dung dùng bữa . Sau đó nhâm nhi trà Chai , đến 2.30h trưa mới vào làm cơm trưa . Thì tưởng tưởng mấy giờ mới ăn tối. Mình nói luôn nhé , ăn tối sớm lắm là 9h , có khi 10h ăn xong là vào giường "thăng" luôn. Ăn vậy hỏi sao mấy bác gái không mập bụng và ai ai cũng dùng thuốc "tiểu đường" là hiểu rồi hén. Mà ngộ là thói quen xấu vậy, mà họ không hề sửa . Làm cả 2 mẹ con nhiều lúc bụng đói cồn cào mà cơm canh chẳng có , tội cho Abi về Ấn ăn uống không đúng giờ :( . Nên mình chẳng bao giờ gởi con về dù cho mẹ chồng có mở lời trước .

Năm ngoái bị thê thảm về vụ ăn uống , nên ngày về quê là từ sáng sớm đã giục chồng gọi điện bảo gia đình chuẩn bị nấu nướng để về đến nơi là ăn luôn . Vậy mà xe về đến nhà 9h tối, cơm canh chưa chuẩn bị gì . Hỏi thì bảo là điện thoại chồng hết pin , không liên lạc được nên chẳng biết chính xác mấy giờ về để nấu chờ cơm . Ăn vậy là về lại Sing giụt luôn cái bao tử
Photobucket

Back to India again


Đã đúng 1 năm mình mới vào lại blog để update thông tin về văn hoá gia đình Việt Ấn . Sẵn update chuyến đi về Ấn vừa rồi luôn . Mình cũng nói rõ là ông xã mình đến từ vùng Talangana , city là Hyderabad ở Nam Ấn . Nên các thông tin mình đưa ra là chỉ vào vùng này thôi nhé, còn những vùng khác của Ấn thì mình chưa có dịp biết nó khác như thế nào .
Mình thì sợ cái nóng của Ấn lắm , có những ngày lên đến hơn 40 độ nên hễ về Ấn là đi đúng vào mùa đông cho dễ chịu tí . Kinh nghiệm từ mùa đông năm ngoái ở Hyderabad nên năm nay mình đem rất nhiều áo ấm và vớ , đến tận 3 kgs vì ban đêm là buốt đến thấu xương . Vậy mà mới bước ra khỏi phi trường Hyderabad đã không cảm nhận được cái lạnh , thay vào đó là không khí man mát mà thôi . Từ phi trường về đến khách sạn Haritha ( năm ngoái cũng ở đây) là 2.30 sáng nên vào phòng là làm giấc ngon đến sáng luôn.

Tám giờ sáng nhìn qua cửa sổ với hi vọng trời mát giùm, ai dè nắng lên khá nóng . Còn mớ đồ lạnh coi như dẹp qua một bên luôn .

Ở Ấn ăn sáng cũng quay đi quẩn lại là Chapati, Dosa, Puri, Idly, Upma thôi nha . Mà nếu người Việt như mình ăn vậy là phải chuẩn bị tư tưởng là tự nấu mì gói đi nhé . Cũng may là đợt này về đem hơn hẳn mười mấy gói cứu trợ cho 2 mẹ con. Mặc dù là đã ăn quen với thức ăn Ấn lắm luôn , nhưng ăn một hơi mấy ngày liên tục thì không hề ở Sing . Sảnh ăn sáng rất sạch sẽ , thơm dễ chịu và thoáng nên ngồi vừa ăn vừa cảm nhận về Ấn từ từ cũng hay


Ăn sáng , trả phòng xong là 12h trưa . Tranh thủ đi kiếm mấy cái service apartment để book cho cả gia đình chồng cho tuần sau . Đi vòng vòng khu Kondapur , xem được vài căn thì chấm được em Oyo theo tiêu chí bathroom và toilet sạch sẽ là mình chịu . Phải nói là mình rất sợ mấy cái hotel không đạt chuẩn của Ấn , mắc mà toilet thì dơ không chịu nổi . Nước đọng lênh láng trên sàn, tường thì hoan ố , bàn cầu thì bẩn đen . Ở đâu cũng được chỉ cần cái bathroom và toilet sạch sẽ là mình mới cảm thấy thoải mái ở đó . Nên các bạn nào qua Ấn du lịch , nếu được thì nhờ ai đó đi xem trước cái bathroom nhé . Ở Ấn coi trước vô tư luôn
Xem sơ sơ vậy thôi mà cũng mất hơn 2 tiếng thì mới bắt đầu chạy xe về Manchuria , quê nhà cách city khoảng 6 tiếng . Nơi cảnh vật thanh bình đang dang tay chào đón

Photobucket


Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

India , I am back !!!


Sau gần cả 6 năm trời thì đây là lần đầu tiên mình dẫn Abi về quê nội ở Mancherial , Hyderabad .Hai vợ chồng đã lên kế hoạch chuyến đi vào mùa đông này thì sẽ thêm "thú vị" và mát mẻ hơn, thay vì ra đường với những quần áo dài tay mệt mỏi vào mùa hè . Nên khi đến giữa tháng 12 là cả gia đình vác va-li về Ấn chơi với tâm trạng đầy hồ hởi , cũng như được gặp gia đình chị chồng đã hơn 10 năm mới về chơi từ Canada .

Khi máy bay vừa đáp tới phi trường Hyderabad khoảng 2.30 khuya, mình cảm nhận được cái lành lạnh nhưng có thể "chịu" được . Sau khi hoàn tất thủ tục nhập cảnh . bước chân ra khỏi sân bay là mình đã thấy "tê" người , tay chân quéo lại , môi tím tái , không còn đủ hơi để chào ba mẹ chồng vì trên người chỉ có độc một chiếc áo mỏng tanh . Trong khi đó nhiệt độ chỉ khoảng 6 độ C , cu cậu Abi bị "shock" nhiệt độ mặc dù mẹ đã cho em mặc quần áo rất ấm , với khăn trùm kín dầu và vớ kín cả chân . Vậy mà người em cứ run bần bật , nên daddy phải ôm em vào lòng sưởi ấm một quãng đường 45 phút từ sân bay về khách sạn .

Khách Sạn Haritha toạ lạc ngay trung tâm thành phố Hyderabad

Khi đặt chân vào phòng là cả vợ chồng con cái nhảy lên giường trùm chăn kín mít ôm nhau ngủ vì quá "lạnh" . Đến tầm sáng khoảng 8h là nhiệt độ tăng lên 13 độ nhưng vẫn cảm thấy "choáng váng" , xuống ăn sáng và gặp gia đình anh chị chồng từ Canada , nói chuyện phím đến gần 11 giờ thì nắng lên , trời ấm hẳn . Lúc này cả đại gia đình kéo nhau ra các shopping mall để mua thêm một số áo ấm . Thì trời đã bắt đầu chuyển nắng gay gắt . Thật sự rất choáng với kiểu nhiệt độ thế này , nóng trong ngày , nhưng đến tầm 7h tối đến sáng thì nhiệt độ "lạnh buốt" cả người . Làm da mặt mình khô và bong tróc , xứt thằng Clique Moisturizing chẳng ăn thua gì , phải chạy ra mua thằng Pond triple lotion cream thì da mới đỡ hẳn . 

Sảnh trước của khách sạn 

Tầng sân thượng , trong phòng nhìn ra khu trung tâm thành phố Hyderabad

Bên trong phòng Suit


Nói về chuyện khách sạn , thì ba mẹ chồng book The Plaza ngay khu trung tâm thành phố để cả nhà nghỉ ngơi hẳn 1 ngày trước khi lên đường về Mancherial . Phục vụ khá tốt , và dân du lịch từ các xứ ở Ấn đổ về Hyderabad khá đông . Phần lớn từ Delhi . Phong cách ăn mặc của họ là những bộ saree đính đầy cườm với những bộ nữ trang đắt giá . Tiếc là không chụp được một tấm nào vì chỉ mải mê nói chuyện

Packing mọi thứ lên đường về Mancherial



Photobucket

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Trí tưởng tượng của người Sing


Dân sing đúng là giàu trí tưởng tượng thiệt . Thằng Macdonald mới cho ra Satay Burger và Banana Pie , vậy mà dân chúng lại bắt đầu dấu lên phong trào đòi "tẩy chay" em Mac vì nhồi nhét những hình ảnh không tốt cho em nhỏ . Thật ra mình nhìn cũng chẳng có mối liên tưởng gì cả , vậy mà các bác " Hồi Giáo" lại liên tưởng ra burger là "mông" của phụ nữ, còn "banana pie" là cái " ấy" của nam giới .

Các bác ấy nói thế này "The evil Jews purposely shaped it like that to plant evil thoughts in us Muslims and bait us to eat those. I am going to boycott McDonalds "  , dịch ra là "chẳng hiểu bọn Do Thái nghĩ gì mà nặn ra những hình thù thế này để nhồi vào trong tư tưởng chúng ta , những người Hồi giáo những hình ảnh xấu ghớm ghiếc thế này . Tao sẽ tẩy chay" .  Còn một em học sinh khi được hỏi feedback thì em nó trả lời thế này "The satay burger is very very wet and juicy, but I like the banana pie more because it is very big and very long. It is also hot". ( cái này không dịch nhé , ai muốn hiểu thì google translate nhé :))))


Nói thiệt , có vụ ăn uống thôi mà các bác nghĩ ra tùm lum rồi bảo bị ảnh hưởng tư tưởng này nọ , thiết nghĩ là do người "có tư tưởng"ấy mới nghĩ ra được thôi à
Photobucket

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Một xã hội Singaore "cứng rắn"



Singapore mặc dù là một nước phát triển mạnh về kinh tế trong khối Châu Á , nhưng không vì thế mà giá trị văn hoá bị Tây hoá . Mình thích Sing ở chỗ là đất nước này vẫn còn lưu giữ và duy trì văn hoá truyền thống Phương Đông , những cái đẹp họ sẽ khuyến khích dân chúng học hỏi , còn những cái xấu không lành mạnh là họ tẩy chay hoặc thậm chí không chấp nhận ở Sing . Như việc vẽ trên đường phố ở Tây Âu hoặc các nước khác thì được coi là một bộ môn nghệ thuật , đang dần phát triển và phổ biến của giới trẻ . Nhưng ở Sing đây là bị cấm , chỉ cần họ thấy vẽ bậy thôi là bị bắt chùi rửa hết , chứ đừng nói chi đến nghệ thuật đường phố , nhẹ thì cho đi lao động công ích , nặng thì bị đánh đòn ( cái vụ đánh đòn này ai mà coi clip mình đã post trước đây sẽ biết "đau" đến tận trời xanh ) không để cho những cái hư ảnh hưởng . Còn nhớ cậu học sinh người Mỹ , Michael P. Fay chỉ vì vẽ bậy mà đã phạt đòn 4 roi và nhốt 4 tháng trong tù .

Quay lại chuyện hôm nay mình mới đọc được thì tất cả hệ thống thư viện ở Singapore đồng loạt "thu hồi" 3 cuốn sách truyện thiếu nhi và có thể bị đem đốt , không cho "xuất hiện" dù chỉ một lần nữa .

Đó là truyện "And Tango Makes Three" là một câu truyện nói về 2 chú chim cánh cụt "đực" đã nuôi tự nuôi dưỡng 1 bé cánh cụt , đây là một câu truyện có thật đàng hoàng ở Mỹ mà 2 chú chim này đã ấp và cho nở trứng chim thành công . 

Quyển sách thứ 2 là "The White Swan Express" nói về những đứa trẻ được nuôi dưỡng từ những gia đình có 2 ông bố , lưỡng tính , đồng tính .

 Cuốn thứ 3 " Who's in my family" ngụ ý nói rằng cho dù hoàn cảnh gia đình bạn có như thế nào đi nữa , chỉ cần biết rằng bạn đang sống trong tình yêu thương của gia đình thế là đủ .

Chỉ mới tuần trước mình còn định "book" cuốn "And tango makes three" để đọc cho Abi nhưng vì số lượng có hạn và người mượn nhiều nên đành chờ . Ai dè hôm nay được thông báo từ các thư viện rằng 3 cuốn sách nói trên sẽ hoàn toàn bị "xoá sổ" , sau một vài ý kiến từ những gia đình đã mượn về cho con trẻ đọc trước đó . Thật ra họ làm vậy là vì không muốn cho lứa tuổi còn cắp sắp đến trường không bị ảnh hưởng lệch lạch về giá trị của một gia dình "đúng nghĩa",  về sự hiện diện của người mẹ người cha . Mà ở Sing theo mình biết thì phần đông họ không ủng hộ giới tính thứ 3 , thậm chí không chấp nhận và có một làn sóng "tẩy chay" nhóm "Pink Dot" ( nhóm hoạt động ủng hộ giới tính thứ 3 ở Sing )
Photobucket





Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Roti Prata - Món ăn đặc trưng của Sing

Trưa nay 2 mẹ con không thích cơm nhà , bắt bus ra khu Tampines Mall ăn Roti Prata . Mình mê món này là vì nó dai , mềm , xốp và béo của bơ . Ăn ngon nhất khi nóng và kèm theo nước sốt cari . Abi thích ăn loại "plain prata" , còn mẹ thì thích có trứng mặc dù có đủ vị như mushroom , cheese , sausage , chicken , mutton. Mà đi đúng giờ ăn trưa , ta nói đứng xếp hàng chờ dài cổ nên 2 mẹ con đi vòng vòng gần đó shopping rồi 1 tiếng sau mới quay trở lại thưởng thức .


Lúc đầu cứ tường món Prata này chính gốc từ Ấn Độ , nhưng ox bảo món này không phổ biến lắm ở Ấn vì không phải ai cũng làm món này được , và chỉ có dân từ vùng Chennai miền Nam Ấn ăn nhiều thôi . Sau đó số người từ Chennai di dân qua Sing và Malay nên có thay đồi một ít về nguyên liệu và cách chế biến . Ở Ấn người ta gọi là Prata , sau khi du nhập đến sing thì người ta kêu là Roti ( bread ) Prata . Và giờ nó trở thành một trong những món đặc trưng của dân Singapore , đến Sing mà không thử món này là người ta bảo chưa đến Sing đó

Cách cán bột Prata chỉ có ngưòi Ấn là làm giỏi nhất thui , nhìn cách họ cán chỉ với đôi bàn tay miếng bánh rất dai 

Photobucket

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Fried oyster in Tang Market


Nếu ai qua sing dạo chơi hay shopping ở khu orchard thì đừng quên ghé vào Tang Plaza , đi xuống B1 và hỏi thăm Market Food Court là được hướng dẫn nhiệt tình. Còn không thì cứ đi lòng vòng kiếm cũng ra.  Hàng quán ở đây đều bán những món đặc sản dân giả của singapore như Laksa, Fish ball noodles soup , Char Kuey Tiao, Fried Durian cake, Hainanese chicken rice…
Và mình đặc biệt rất thích món Fried Oster, lần nào cũng vậy hễ vào những hàng Food Court là mình cứ đi kiếm em này trước. Nếu không có thì mới kiếm món khác. Oyster ở đây rất tươi và ngọt, chỉ cần cho một con vào miệng là đã cảm nhận được vị tươi, thơm, dai của nó. Và khi chấm một miếng vừa có hào vừa có trứng vào nước sốt tương ớt chua chua ngọt ngọt, trời ngon thể tả.

Họ xào hào rất nhanh, chỉ tích tắc trong vài giây là đã cho em nó lên dĩa với trứng và bột năng. Nhưng đảm bảo là không sống mà vẫn dai tươi ngon .
Giá ở đâ hơi mắc hơn khu Tampines nhà mình khoang 1.5$S , vì khu vực họ mướn phải trả cao hơn nhiều



Bảng giá của từng loai. Trong đó small fried oyster giá 5$S, big fried oyster giá 8$S
Chiên xào rất nhanh tay

Đây là dĩa loại nhỏ, ăn rất ngon nhưng hơi nhiều dầu một chút

Một dĩa nhỏ chừng 6-8 hào con
Photobucket


Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Xà phòng sữa dê và mật ong

 Giới thiệu với các bạn xà phòng Goat milk và Honey . Tất nhiên với 2 thành phần chính là Sữa dê và Mật ong. Hồi ở VN mình còn có nhiều thời gian để canh nhiệt độ cho mấy mẻ sữa dê ra màu trắng, giờ thì có chút ít ỏi mấy tiếng lúc con đi học bên đây thì mình tranh thủ làm soap rồi đổ khuôn, và ủ luôn . Đến khi tháo khuôn thì màu sẫm hơn vì mình cho soap ủ ở quá trình "gel" , nhìn cũng hay hay vì có màu đặc trưng đúng chất của sữa dê và mật ong khi xà phòng hóa.


Hi vọng em này sẽ có mặt ở VN trong 2 tháng nữa nhé các tình yêu
Photobucket

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Chuyện sui gia Việt - Ấn

Nào giờ biết danh đàn ông Ấn rất gia trưởng  nên mặc dù rất yêu anh nhưng mình vẫn giao kèo trước là " Anh phải yêu và kính trọng ba mẹ em thì em mới yêu và kính trọng ba mẹ anh" và hai hoặc 3 hôm sau là mình lại bảo" Anh muốn gia đình em và em đối xử với anh và bên anh như thế nào là mọi thứ tùy thuộc vào cách bên gia đình anh đối xứ với bên em" . Cứ như vậy cái điệp khúc đó nó đã ăn vào đầu nên mình chẳng biết ox có nói lại với ba mẹ chồng không ,nhưng mình cảm thấy rất hạnh phúc khi được cả ba mẹ ruột và ba mẹ chồng yêu thương, lo lắng và luôn hỗ trợ cho gia đình mình . Ba mẹ ruột thì miễn bàn rồi, lúc nào cũng lo lắng và bảo vệ cho mình và Abi cả.


Còn ba mẹ chồng thì cũng chẳng chê vào đâu được, nên cả 2 gia đình lúc nào cũng háo hức để được gặp nhau . Có lẽ họ cũng nghĩ cho con cái là trên hết và cố gắng vun vén hạnh phúc cho gia đình mình. Mặc dù mình và Abi qua Sing được một năm rưỡi thì hết ba mẹ chồng qua thăm rồi đến ba me mình, cứ vậy 2 bên thay phiên nhau mà thăm con cháu. Có lúc vui quá, ox mình kêu ba mẹ chồng và ba mẹ vợ qua Sing chơi một thể để cùng sum hợp và tận hưởng cảm giác ấm cúng của đại gia đình


Ôi, mình nhớ lại khoảng thời gian 2 ông bà sui gia ở chung nhà với nhau , vui thật là vui . Yêu nhất cái cảm giác khi mẹ vào bếp nhìn và học bà sui gia cách nấu Upma, Idly, Rasam mặc dù 2 người chỉ ra dấu là chính . Sau đó cả nhà cùng dọn cơm ra bàn và cùng ăn. Đâu vào đó, cả 2 bà cùng tranh nhau làm việc nhà, những lúc thấy mẹ mình ( mẹ mình ko bao giờ chịu ngồi yên, rất thích làm việc nhà ) bắt đầu đi lấy chén dĩa ra rửa, cầm cái chổi quét hoặc làm bất kỳ công việc gì là mẹ chồng chạy lại và dành không cho bà sui gia làm gì cả mặc dù mẹ chồng rất mệt vì bà bị đau thấp khớp. 


 Mẹ đang học bà sui làm món Upma

Cả nhà cùng ăn uống 

Và mỗi khi một đại gia đình tụ họp 

Là mẹ chồng trổ tài nấu ăn

Không những vậy, mẹ chồng còn chu đáo đến nỗi cứ mỗi lần sắp nấu ăn là chạy đi hỏi mình xem món gì ba mẹ mình ăn không được hoặc " Mẹ nấu món này, con xem có hợp khẩn vị với ba mẹ con không, để mẹ còn nấu cái khác." Những lúc như vậy mình lại ôm chầm lấy mẹ chồng và bảo với bà " Con cám ơn mẹ nhiều lắm" và trong khóe mắt lại cau cay vì cảm động. 


Có những lúc mình bị nhức đầu kinh khủng là mẹ chồng đem dầu và bắt đầu chiêu massage Ấn. Cách massage của bà rất phê, phê đến nỗi chìm vào giấc ngủ luôn . Rồi những lần như vậy, bà không cho mình làm gì cả, bắt mình nằm trên giường "relax" , còn bà thì đi làm cơm làm nước. 




Mặc dù 2 ông bà sui đã lớn tuổi, tay chân luôn nhức mỏi nhưng hễ mỗi dịp qua thăm con cháu là ông bà mua sắm rất nhiều thứ ở Ấn, khệ nệ "tay xách nách bưng" để làm quà cho gia đình mình . Những thứ ông bà cho không phải là không có ở Sing, nhưng ông bà bảo mấy gia vị này tốt hơn mua ở đây nhiều vì ông bà chọn rất kỹ. Thậm chí, nhà mình cũng chẳng thiếu nồi niêu xoang chảo nhưng ông bà vẫn cứ đem nên giờ cái tủ bếp đầy ấp và phải cất vào kho một vài thứ .


Đồ ăn, thức uống, gia vị và nồi niêu lỉnh kỉnh được ông bà xách một đoạn đường dài từ Ấn qua Sing

Photobucket